Tô Vũ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử Trung Quốc thời Tây Hán: Tô Vũ (蘇武), tự là Tử Khanh, là một trung thần nổi tiếng của nhà Hán, biểu tượng cho lòng trung thành, khí tiết kiên cường và tinh thần bất khuất trước nghịch cảnh.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Tấm gương trung liệt của Tô Vũ được lưu truyền qua sử sách. (Tấm gương trung liệt của Tô Vũ được lưu truyền qua sử sách.)
- Câu chuyện Tô Vũ chăn dê giữ tiết thảo đã trở thành huyền thoại. (Câu chuyện Tô Vũ chăn dê giữ tiết thảo đã trở thành huyền thoại.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Khí tiết Tô Vũ": Cụm từ dùng để ca ngợi phẩm chất kiên trung, không chịu khuất phục trước cường quyền hoặc hoàn cảnh khắc nghiệt, dù phải hy sinh bản thân.
- Dù bị tra tấn, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững khí tiết Tô Vũ. (Dù bị tra tấn, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững khí tiết Tô Vũ.)
"Tô Vũ mục dương" (Tô Vũ chăn dê): Thành ngữ chỉ việc kiên cường chịu đựng gian khổ, lưu lạc nơi đất khách trong một thời gian dài nhưng vẫn giữ vững lòng trung thành với quê hương, đất nước hoặc lý tưởng.
- Những năm tháng lưu vong của ông chẳng khác nào cảnh Tô Vũ mục dương. (Những năm tháng lưu vong của ông chẳng khác nào cảnh Tô Vũ mục dương.)
Biến thể và từ gần giống
- Tử Khanh (Danh từ riêng): Tự (tên chữ) của Tô Vũ, thường được dùng thay thế hoặc đi kèm khi nhắc đến ông.
- "Nhà Hán ai ngờ được Tử Khanh" (Quốc âm thi tập). ("Nhà Hán ai ngờ được Tử Khanh" (Quốc âm thi tập).)
Từ đồng nghĩa
- Trung thần: Bề tôi trung thành (nghĩa rộng, Tô Vũ là một điển hình cụ thể).
- Tiết tháo: Khí tiết, phẩm hạnh cứng cỏi, trung kiên.
Thành ngữ liên quan
Tô Vũ giữ tiết: Nhấn mạnh hành động giữ vững khí tiết, lòng trung trong hoàn cảnh thử thách, như Tô Vũ đã làm.
- Trong tù ngục, các chiến sĩ cách mạng đã nêu cao tinh thần Tô Vũ giữ tiết. (Trong tù ngục, các chiến sĩ cách mạng đã nêu cao tinh thần Tô Vũ giữ tiết.)
Ăn tuyết nằm sương (như Tô Vũ): Ví cảnh sống cực khổ, thiếu thốn trăm bề ở nơi hoang vu, khắc nghiệt.
- Cuộc sống của những người tiên phong khai hoang thật gian nan, chẳng khác gì cảnh ăn tuyết nằm sương của Tô Vũ ngày trước. (Cuộc sống của những người tiên phong khai hoang thật gian nan, chẳng khác gì cảnh ăn tuyết nằm sương của Tô Vũ ngày trước.)
- Người đời Hán, tự Tử Khanh
- Hán Thư: Thời Hán Vũ đế, Tô Vũ làm Trung Lang Tướng, Đi sứ Hung Nô, chúa Hung nô là Thiềm Vu bắt Tô Vũ phải hàng phục nhưng Tô Vũ không chịu khuất phục nên bị tống giam vào một cái hang lớn không cho ăn uống gì cả. Tuyết xuống, Tô Vũ lấy tuyết và lông chim mà ăn, sau ông bị bắt đày đi chăn dê ở Bắc hải, nơi không có quan một bóng người, không có lấy một thứ để ăn, Tô Vũ phải đào hang bắt chuột mà ăn. Suốt 19 năm bị đày ở Hung Nô cực khổ như vậy nhưng Tô Vũ vẫn giữ tấmlòng trung với nước, vẫn chống cờ tiết nhà Hán khi đi chăn dê. Đến đời Hán Chiêu Đế, Hung Hán hòa thuận nhau, Thiềm Vu cho Tô Vũ về nước. Thời Hán Nghi Đế, Vũ được phong tước quan Nội Hầu, khi chết được vẽ hình thờ ở Kỳ Lân Các
- Quốc âm thi tập:
- Đời Thương khách biết cầu Xem Y Doãn
- Nhà Hán ai ngờ được Tử Khanh